Hoán đổi linh hồn
Tôi tên là Trang, Bảo Trang, vốn dĩ tôi là một cô gái hết sức bình thường, sinh ra ở một đất nước nghèo nàn, năm lên 11 theo cha mẹ qua nước ngoài sống, học hành và làm việc, sẽ chẳng có điều gì lạ, nếu tôi không đi chuyến du lịch ấy có thể nói chuyến du lịch ấy chính là định mệnh, thay đổi toàn bộ cuộc đời của tôi. Từ nhỏ tôi rất thích đi du lịch đất nước Trung Quốc, nhất là Thượng Hải, Bắc Kinh và Đài Loan, vì ở đó không những có phong cảnh đẹp đồ ăn ngon, mà còn là nơi sinh sống của Thần Tượng của tôi.,
Sau khi hoàn tất xong việc học, em tôi cũng đã lớn, tôi xin ba mẹ cho đi du lịch, và cuối cùng thì ngày ấy cũng đến, tôi thật sự rất vui, rất lo lắng, vì cuối cùng thì tôi cũng thật hiện được ước mơ của mình, trước đó vài tuần tôi đã lên mạng và đã biết được rằng sẽ có một concert của một ngôi sao nổi tiếng được tổ chức tại Đài Loan, và Thần Tượng của tôi cũng tham gia, tôi vui lắm, mặc dù không có vé vào xem nhưng nếu tôi đứng chờ bên ngoài thì nếu may mắn sẽ gặp Thần 'Tượng của mình. Vì vậy, dù là kế hoạch đi Thượng Hải trước nhưng vì muốn gặp Thần Tượng của mình nên tôi quyết định đi Đài Loan trước. Cuối cùng ngày bay cũng tới, tôi háo hức mong chờ, ngồi trên máy bay mà cứ không yên, Mười mấy tiếng ngồi trên máy bay quả là quá lâu.
Rồi thì cũng đã đến Đài Loan, nhìn từ trên cao Đài Loan thiệt đẹp, vì là Đảo nên chung quay nó gần như là biển, làm cho con người rất dễ chịu khi nhìn từ trên xuống. Xuống máy bay, thời tiết ở đây quả không tệ, tôi phải lo tìm cho mình một chỗ nghỉ ngơi trước, tiếng tăm thì không biết, may mà tôi có đem theo từ điển vả lại tôi cũng đã đặt phòng trước,giờ chỉ cần tìm đúng Khách sạn đã đặt.
Vòng vòng 2 tiếng ruốt cuộc thì cũng đã tìm được Khách sạn. tôi tắm rửa nghĩ ngơi ăn uống một chút, lại lôi máy điện thoại ra bấm post Status lên Facebook về căn phòng khách sản của tôi.
Chiều tối ở Đài Bắc thật dễ chịu làm sao, tôi đến tận bây giờ cũng không tin là mình đã đến được Đài Bắc, vả lại ngảy mai nói không chừng còn có thề gặp thần Tượng của mình nữa, rồi sau đó tôi sẽ đến Thượng Hải và Bắc Kinh chơi, vui còn gì bằng. Đi dạo trên phố tôi mơn man nghị nhiều chuyện lắm. Về đến Khách sạn cũng là tầm 9 giờ tối, ăn uống xong lên Facebook rồi lên giường đi ngủ, tự nghĩ không biết giờ này ba mẹ đang làm gì nhỉ? Tôi gọi điện cho mẹ, phải nó là chưa bao giờ tôi thấy mẹ nói nhiều như vậy, có phải đây là lần đầu tiên tôi đi chơi xa đâu, nhưng sao này nghĩ lại tôi mới cảm thấy, những lời mẹ dặn hôm ấy thật là quan trọng. Có thề vì cả ngày đi đường mệt nên đêm đó tôi ngủ rất là ngon.
Sáng sớm ở Đài Bắc thật tuyệt, có thể vì tôi thích nó, nên cái gì cũng thấy tuyệt cả. Đánh răng rửa mặt cũng đã 9 giờ, xuống ăn sáng xong tôi ra phố, Phố xá Đài Bắc tấp nập, vào một cừa hàng tôi chọn mua cho mình một chiếc áo, trên áo là tiếng Trung, coi như là kỉ niệm. Cầm máy chụp ảnh, chụp lại những toàn nhà cao tần, hay, những cây cầu, tôi còn ghé thăm một khu chợ nồi tiếng Shida, mặc dù nó là chợ đêm, nhưng ban ngày nó cũng rât náo nhiệt. Tôi đã đi như vậy suốt 2- 3 tiếng, rồi về lại khác sạn nghì ngơi ăn uống, chuần bị cho tối nay đi gặp măt thần tượng, và cứ như thế, và chính tôi cũng không biết trước là sẻ có tai họa đang sắp đến gần tôi. nói chính xác hơn là đúng vào ngày hôm nay,chiều hôm nay, buổi chiều định mệnh.
Chiều chiều, tôi chọn cho mình bộ cánh ưng ý, nhưng hợp với cá tính của tôi, quần Jeans, áo Thun ba lỗ, bên ngoài là áo sơ mi Karo sọc bự đỏ đen, đi đôi với đôi giầy cao gót. Tôi chọn cho mình kiểu tóc thắt bín, một bên, trang điểm nhẹ, đeo theo chiếc giỏ xách dây dài,. Tôi tự tin ngắm mình trong gương.Đúng 3giờ rưỡi tôi ra khỏi khách sạn, còn nửa tiếng nữa mới tới giờ trình diễn, nhưng phải vô trước mới có hi vọng được gặp Thần tượng và xin chữ ký.
Đã đến nơi, chỉ cách 1 con đường, bên kia đường đã có nhiều fans bu lại, chờ Thần tượng của mình, tôi chỉ cần băng qua con đường này, thì có thể sẽ được gặp Thần Tượng trong lòng mình ruồi. Đèn xanh bật, tôi, liền chạy thật nhanh qua đường, và cũng ngay lúc đó, tôi đã đụng phải một người, và cũng chính người đó sau này đã thay đổi hoàn toàn cuộc đời của tôi.
Người tôi đụng phải là một người phụ nữ, ăn mặc rất modern, đeo kính mát, nhìn cô có vẻ là một người giàu có, giỏ xách, giày và ngay cả kính cũng là đồ hiệu. mặc một chiếc quần ngắn, đề lộ đôi chân dài thon. Chiếc áo choàng dài xuống, mái tóc đen xã tự nhiên, làm tô thêm vẻ sang trọng của cô ấy, và Theo tôi nghĩ thì cô ấy cũng không phải là loại người Nhân Mô Cẩu Dạng (*)
(*) Nhân Mô Cẩu Dạng : Ý chì người bình thường học làm sang, con nít bầy đặt học làm người lớn
Vì đụng phải nhau, nên đồ đạc của chúng tôi rơi vãi hết cả măt đường, tôi và cô cùng ngồi xuống cố gắng lượm cho nhanh vì là giữa đường, xe cộ rất nhiều.Chính lúc đó, có một chiếc xe, chạy rất nhanh lao thẳng vào chúng tôi, tôi cũng không nhớ là xe gì, chỉ biết nó là một chiếc xe đua màu đỏ, chưa bao giờ tôi lại căm ghét màu đỏ đến thế, nó cũng tượng trưng cho sự may mắn, nhưng nói về hướng tiêu cực, nó tượng trưng cho màu máu. Chiếc xe vẫn lao nhanh về phía chúng tôi, vì đụng phải nhau té ngã trên, mặt đường cộng thêm đồ đạc rơi vãi lung tung, chúng tôi chưa thề đứng lên nổi, và trông chớp nhoáng cứ ngồi ở đó và chờ cai chết đang đến gần với chúng tôi. Trong đầu tôi lúc đó, hi vọng sẽ có một chàng hoàng tử, như trong phim Thần Tượng mà tôi từng xem, đến cứu tôi thoát khỏi miệng tử thần. Nhưng mà đây là đời thường đâu phải phim, nên chẳng có vị Hoàng Tử nào đến cứu tôi cả, và tôi cũng chẳng là Công chúa, cũng không có bất cứ Kỳ Tích nào xảy ra với tôi. Chiếc xe ấy vẫn lao tới, chúng tôi hoàn toàn bất động, trong tích tắc, tôi cãm thấy mình thật là nhẹ, cảm giác như đang bay trên không trung vậy, lơ lửng, hình như có ai đó cũng đang cùng bay với tôi, bên dưới tôi nghe được tiếng rất nhiều người, la hét có, sợ hãi có, khóc có, sau đó thì tôi không còn biết gì nữa.
Tỉnh lại, tôi thấy bên cạnh tôi rất nhiều người lạ, họ như tất cả điều hướng về phía tôi, tôi cũng không rõ. Cái đầu thiệt là đau. Tôi lại mê man, trong lúc mê man, tôi nhìn thấy bóng một người Phụ nữ, bà ấy nói gì với tôi, tôi cũng không rõ lắm.
Tỉnh dậy hẳn, tôi mới phát hiện rằng, không những có rất nhiều người bên cạnh tôi, mà bọn họ toàn là nghệ sĩ nổi tiếng, trong đó có cả Thần tượng của tôi. Tôi không biết tại sao, họ lại ở đây. Môt người đàn ông bước tới gần tôi, hòi tôi cảm thấy thế nào? Thì ra anh ta chính là nam diễn viên nổi tiếng, người mà hôm nay, sẽ tổ chức concert Lâm Chí Phàm, nhưng tại sao anh ta lại ở đây?, vả lại, tại sao anh ta lại hỏi tôi, và làm sao tôi có thề hiểu lời anh ấy nói, trong khi tôi lại không biết tiếng Trung. Đang hoang mang nghĩ ngợi, tôi chợt nhìn vào tấm kính cửa sổ, hốt hoảng không thể nói nên lời, sao lại thế này cơ chứ? Chuyện gì đang xảy ra với tôi, gương mặt của tôi! Gương mặt của tôi sao lại biến thành thế này, bọn họ đã làm gì khuôn măt tôi, tôi không tin, có thể tôi đã nhìn lầm thôi, tôi yêu cầu họ cho tôi chiếc Gương, để soi, thật không thể ngờ là, tôi không nhìn lầm, không những gương mặt đã thay đổi, mà ngưng thứ khác trên thân thể tôi đều thay đổi, tôi như biến thành môt người khác vậy, không tôi đã trở thành một con người khác, tôi không còn là tôi nữa.Tôi la hét, khóc lóc, tôi như một người điên, chạy đến người này hỏi không phải là sự thật, lại qua người kia, nói rằng điều này không thể xảy ra trên người tôi, xin họ hãy trả lại Gương măt, và hình dạng của tôi, nhưng ai cũng đứng đó nhìn tôi như một con điên,Bỗng nhiên tôi cảm thấy đau, và buồn ngủ, thế là tôi đã lịm đi.
Trong giấc mơ tôi lại thấy một người Phụ Nữ thì ra cô ấy là vợ của Lâm Chí Phàm, người mà tôi đã đụng trúng ngoài đường, cũng là người mà tôi đang ở trong thân thể của cô ta.trong giấc mơ cô ấy nói với tôi rằng, đây là Định Mệnh, chúng tôi không thề cải lại Định Mệnh mà nên chấp nhận nói, chấp nhận hiện thật. Nghe có vẻ là hơi giống phim Thần tượng nhưng từ nay, tôi đã không còn là chính tôi, mà tôi là, Trần Viên Nghi, là vợ của một Ngôi sao nổi tiếng và, cũng là mẹ của một thằng nhóc 6 tuổi. tôi thật sự không thể tưởng tượng được tương lai sau này của mình ra sao, còn Thần Tượng của tôi thì sao? dù bây giờ có gặp thì cũng chẳng dám đến gần vì anh ấy giờ đã là bạn thân của chồng tôi. Trong mơ cô ấy còn nói với tôi rằng, cô ấy có 3 'Tháng thời hạn ở bên cạnh tôi để giúp tôi thích nghi với môi trường mới, và tôi là người duy nhất có thể nhìn thấy Linh hồn của cô ấy.
Tôi mong sao đây chỉ là một cơn mộng, một cơn ác mộng nào đó mà khi ngù tôi vẫn thường mơ thấy. Hi vọng khi tôi tỉnh lại, tất cả sẽ trở lại bình thường, và như chưa từng xảy ra, Nhưng tiếc thay nói không phải mộng, nó là sự thật, và đến lúc tôi phải tỉnh dậy và đương đầu với nó, đương đầu với cái gọi là sự thật.
Ánh nắng mặt trời chiếu qua khe cừa, chiếu vào mắt tôi, khiến tôi tỉnh giấc, hình như có tiếng khóc, và tiếng nói rất quen thuộc. tiếng khóc của mẹ, tiếng nói chuyện cúa Ba với một ai đó. tôi ngồi dậy thật nhanh, bên cạnh là Lâm Chí Phàm, và một vài người nào đó tôi đoán họ là ba mẹ , và anh em của Trần Viên Nghi. Tôi bước xuống giường và chạy nhanh về cửa, nhìn thấy ba mẹ, tôi định lên tiếng gọi nhưng Trần viên Nghi xuất hiện, cô ta cản không cho tôi gọi họ vì, nếu không tôi sẽ gặp khá nhiều rắc rối. Tôi chợt nghĩ ra một cách có thể tiếp cận Ba Mẹ, nhưng vẫn không để lộ bản thân, tôi nhờ Lâm Chí Phàm tìm giúp tôi một người phiên dịch, để tôi có thể nói chuyện với họ. Xin họ đừng quá đau buồn, nếu như vậy sẽ khiến cho người chết rồi không vui, tôi bảo họ đừng buồn, đừng đau, nhưng trong lòng tôi bây giờ còn đau hơn họ, tim tôi như thắt lại, làm tôi như muốn nghẹt thở, tôi cảm thấy mình như một diễn viên vậy, đóng cảnh đau buồn nhưng lại không được khóc, không được đau, cũng không được buồn, điều này thật khiến cho con người ta cảm thấy khó chịu và ngột ngạt. Nói chuyện xong với Ba và mẹ, tôi thửng thờ bước về phòng, từng dòng suy nghĩ miên man, rõ ràng tôi còn sống đây, nhưng lại không thể gọi Ba mẹ ruột của mình bằng ba mẹ, cũng không được nhìn hai đứa em, dù chỉ là một lần cuối, tôi nhớ tụi nó lắm,chắc tụi nó buồn lắm.Tôi nghe họ nói rằng ngày mai sẽ hòa táng xác tôi sau đó, Ba mẹ sẽ đem tro tôi đi.
Đêm ấy tôi ngủ không được, muốn thăm thân xác tôi một lần cuối trước khi nó bị thiêu hủy. Tôi từ nhỏ vốn là một đứa sợ ma, buổi tối có ra ngoài đổ rác, hay là xuống tầng hầm làm gì đó tôi lúc nào cũng bắt com em đi cùng, và bật đèn thật sáng, vậy mà đêm nay, tôi dám vào phòng xác một mình, mà không cảm giác sợ gì cả, có thể đó là tôi, là chính tôi, nên tôi không sợ, lần đầu tiên tôi ngắm mình từ bên ngoài mà không phải qua gương, cái cảm giác đó vừa sợ, vừa khiến ngưới ta phải rùng mình, tôi cũng không tin là người con gái đang nằm đó lại chính là tôi, tôi nằm đó, nhắm mắt ngủ một giấc ngủ thiêt là ngon, như người đẹp ngủ trong rừng, nhưng tôi biết tôi không phải là người đẹp ngủ trong rừng, vì người đẹp ngủ trong rừng sẽ có một chàng hoàng tử đến và đánh thức cô dậy bằng một nụ hôn, nhưng còn tôi, dù hoàng tử đích thực của tôi có đến thì sao, có hôn tôi thì thế nào, tôi vẫn mãi mãi không tỉnh dậy vì giờ đây Linh hồn tôi đã thuộc về thân xác khác, nó không còn là của tôi nữa. Đang suy nghĩ thì Viên Nghi đã đến bên tôi lúc nào, cô ta không làm tôi sợ, dù cô ấy là một Linh hồn. nói thật ra thì bây giờ trên đời này còn có gì đáng sợ hơn thứ tôi đang phải trải qua, phải gánh chịu chứ. Cô ấy đã đến bên tôi và nói với tôi rằng cô ấy hi vọng tôi sẽ đối xử tốt với chồng cô ấy, và cả con cô ấy nữa vì thằng nhóc còn quá nhỏ. Tôi đã nói với cô ấy rằng, tại sao cô ấy không tự mình đi làm điều đó, cô ấy chỉ trả lời tôi rằng là vì Định Mệnh, Định Mệnh đã sắp đặt như vậy, nó đã sắp đặt tôi và cô ta phải đụng nhau giữa phố, sắp đặt một chiếc xe phải chạy đến, gây ra vụ tai nạn ấy, nó đã sắp đặt Linh hồn tôi phải vĩnh viễn, sống trong thân xác cô ấy, tôi đã hỏi vì sao cô ấy chỉ được phép ở bên cạnh tôi 3 Tháng, sau đó cô ấy rồi sẽ đi đâu, nhưng cô ấy chỉ trả lời tôi rằng đó là một bí mật không thể cho tôi biết, và tôi chỉ cần biết như thế thôi. Tôi thật sự có một cảm giác, như mình đang tranh giành một cái gì đó vốn dĩ không thuộc về mình vậy. Tôi nhìn thân xác tôi một lần cuối, và bước đi, bất giác hai giọt nứơc mắt rơi xuống đôi má, nó là mắt tôi cay xòe, và rơi vào miệng mặn chát, tôi cảm giác đôi môi mình lúc đó rất khô khan, cổ họng đắng nghét, vì tôi biết đây là lần cuối tôi nhìn thấy thân thể mình và qua ngày mai thôi, sẽ không còn đường quay lại nữa, tôi như một người bất lực nhìn thấy, một thứ quan trọng trôi qua tay mình nhưng không thể nắm giữ nó lại, không thể ngăn cản nó, mà cứ để nó trôi đi trong tiếc nuối.
Sáng sớm, tôi bị đánh thức giấc vì tiếng ồn, tôi nghe tiếng người khóc, la hét dữ dội, tiếng mẹ, tôi biết bà buồn lắm, tôi chỉ nẳm ở trên giường trùm chăn lại, và tự khóc thầm, lúc ấy tôi chỉ muốn được khóc thật to, thật to, tôi muốn nói thật to cho mọi người biết tôi là Trang, là Bảo Trang, tôi muốn chạy lại ôm mẹ, ôm Ba, nhưng tôi không thể vì bây giờ tôi không còn là tôi nữa, tôi là Trần Viên Nghi, tôi không còn là Bảo Trang lúc trước nữa. Lúc đó, Chí Phàm đã đến bên tôi, ôm tôi vào lòng, tôi không biết vì sao, nhưng có thể anh cảm nhận được tôi rất buồn, rất cần một bờ vai để dựa.
Vậy là thân xác tôi đã hóa thành tro rồi, nó đồng nghĩa là tôi không còn đường để quay lại, Tôi đã chấp nhận cuộc chơi này thì tôi phải chơi tiếp tục, nhưng cuộc chơi này quá lớn, nó liên quan đến sinh mạng, hạnh phúc không những của tôi mà còn của rất nhiều người.
Sau khi, nhận hộp tro của tôi xong làm thủ tục hoàn tất, thì Ba và mẹ tôi ra về, tôi biết họ không ở lại nơi này thêm một phút nào nữa, vì họ sợ, họ sẽ đau lắm. Có thể đây là lần cuối tôi gặp lại Ba mẹ mình, nhìn Mẹ có vẻ rất mệt mỏi vì đã thức đêm thúc hôm, Ba thì bơ phờ, tóc cũng đã bạc thêm, tôi biết, nếu không còn tôi trong gia đình, thì ba mẹ sẽ phải gánh nặng hơn, tôi tự trách mình, có lẽ nếu tôi không đi chuyến du lịch này thì mọi chuyện sẽ không như thế này, nhưng trên đời sẽ không có chữ nếu, vì như thế nó sẽ không còn là cuộc đời. Bóng Ba Mẹ khuất dừng sau cánh cửa bệnh viện, tim tôi đau nhói, và tôi bây giờ biết rằng tôi đã phải xa Ba mẹ thật rồi, mùi vị ly biệt nó quả thật rất đau, đau xé lòng. Tôi nhìn theo bóng hai người họ, mà chỉ có thể nói nhỏ một câu xin lỗi hãy tha thứ cho con bất hiếu, nếu lại có kiếp sau, con lại nguyện làm con của Ba mẹ, để theo phụng dưỡng ba mẹ, nước mắt tôi đã chảy từ lúc nào, nó không thể ngưng, bất giác, tôi lấy tay quẹt đi những giọt nước mắt ấy, Bóng họ đã khuất từ lâu, tôi lững thững quay bước vào trong,vậy là cuộc sống vừa mới, vừa lạ sắp bắt đầu, đối với tôi, không biết là tốt hay xấu, sẽ có những khó khăn gì, thử thách trong tương lai đang chờ tôi, khi mà tôi đang ở trong thân xác của một người phụ nữ đã có chồng, có con, lớn tuổi hơn tôi, trong khi tôi chỉ là một thiếu nữ mới trưởng thành.
Sau khi quay vào trong phòng bệnh, tôi thấy Chí Phàm đang đứng đó nói chuyện với Bác sĩ, ông nói với Chí phàm rằng nếu không có gì bất thường, tuần sau tôi sẽ được xuất viện. Tôi là người rất ghét nằm bệnh viện, vốn dĩ bệnh viện là nơi chỉ khi nào con người ta bệnh mới bắt buộc vào nằm, nó tù túng, chán ngắt, ấy thế nhưng mà lần này tôi lại muốn ở lại đây càng lâu, càng tốt, vì tôi sợ phải đối mặt với sự thật, tôi chưa thật sự sẵn sàng cho một cuộc sống mới. Những ngày qua, Chí Phàm luôn luôn điều đặng đến thăm tôi, có hôm còn mang cả thằng bé đến. thằng bé trông dễ thương làm sao, nhìn nó qua phim ảnh, không bằng nhìn nó bên ngoài, nụ cười tươi của nó khiến ai nhìn thấy nó, cũng cảm giác thật dễ gần, nó khiến xua tan bao nhiêu mệt mỏi, tên nó rất đơn giản, và cũng rất dễ thương Timmy. Nó luôn miệng gọi tôi là mami của nó khiến tôi phát ngại, có thể tôi chưa quen, khi có ai đó gọi tôi như thế.

Nhà của một ngôi sao, quả nhiên có khác, rộng lớn, đầy đủ tiện nghi, nghe nói anh ta không những là một ngôi sao, mà còn là chủ của rất nhiều công ty, là một nhà Triệu phú ờ Đài Loan. Căn biệt thự thật rộng, bên trong của nó hầu như là tự động, tất cả đèn, điện gì cũng chì cần điều khiền từ một máy chủ từ xa, hình giáng trông giống như Ipad , nó có thể điều chỉnh cà dàn máy nghe nhạc, dàn máy Karaoke, tôi chưa bao giờ thấy môt lại máy hiện đại như thế. Đó là chưa kể đến biệt thự còn có cả một bãi đậu xa khá rộng bên trong toàn là nhưng loại xe mắc tiền như Lamboghini, Ferarri, Mecedes, Audi, nói chung là xe thể thao các loại, tôi nhìn mà hoa cả mắt.
Bữa ăn đầu tiên trong ngôi nhà sang trọng, nghe nói những thức ăn trên bàn hôm nay, điều là những món Viên Nghi thích nhất, và cũng do chính tay mẹ cô nầu. Toàn là những món ăn lạ tôi chưa bao giờ được ăn, nhưng mà món đặc sắc nhất phải kể đến đó là món cháo Bào Ngư, và Súp Vi Cá Phật Nhảy Tường (*), họ nói rằng món ăn này rất bổ, mà họ không nói tôi cũng biết, món này không phải ai cũng có tiền ăn đâu. Nói thật đây là lần đầu ăn món này, giòn giòn sực sực của Vi cá, nước súp có vị ngọt dịu dịu, nước có màu vàng trong óng ánh, nhưng mà tôi thì nghe đến Vi Cá là hết dám ăn, nên từ đầu tới cuối chỉ thử đúng một chén. Bữa ăn gia đình người Tàu cũng thật phong phú, và cũng có thể vì là ngày hôm nay tôi xuất viện nên họ đã đãi tiệc rất lớn, để mừng tôi xuất viện, hay nói chính xác hơn là mừng Trần Viên Nghi xuất viện. ai cũng đến hỏi thăm tôi, tặng cho tôi rất nhiều quà, tôi dạ dạ cảm ơn rồi tự một mình chốn ra ngoài vườn ngồi chơi, mặc kệ cho họ muốn làm gì thì làm. Ngồi ở một băng ghế ờ một góc vườn, tôi nhìn lên bầu trời, bầu trời hôm nay quả là đẹp, bầu trời đêm đầy sao, lâu lâu có những cơn gió thoảng qua, làm tôi khẽ rùng mình. tôi tự hỏi không biết ba mẹ và hai em bây giờ đang làm gì nhỉ, họ có nghĩ đến tôi không, họ có buồn không. tôi khẽ nhắm mắt lại, cầu nguyện, cầu cho Ba mẹ và hai em được mãi mãi khỏe mạnh và hạnh phúc, không có tôi mẹ sẽ bớt buồn bực hơn vì tôi là đứa thường xuyên làm mẹ buồn, tôi là đứa làm cho mẹ đau lòng nhất, có thể tôi đi rồi mẹ sẽ không còn buồn nữa, như mẹ đã nói mẹ sẽ sống thọ hơn mấy năm. Dường như đọc được tâm sự trong lòng tôi, Viên Nghi đã đến bên tôi từ lúc nào, cô áy cũng tâm sư với tôi rằng, cô ấy mới đầu khi đối mặt với sự thật rằng cô ấy đã chết, thay vào đó là nhìn thấy một người con gái khác, sống bên cạnh chồng và con cô trong thân thể của cô, cảm giác ấy đồi với cô ấy thật tồi tệ, Cô ấy nói rằng tuy bây giờ đã làm quen với sự thật nhưng, mỗi khi nhìn thấy chồng con của mình, nhưng không thể tiếp xúc, hoặc nói chuyện, thì sự đau khổ trong cô ấy không thể diễn tả, nếu như ngày xưa nhìn thấy thằng bé con cô ngã, và khóc cô có thể giúp nó đứng dậy, nhưng bây giờ cô ấy chỉ còn có thể đứng nhìn nó khóc mà trong lòng đau nhói, hay những lúc, chồng cô vì áp lực cùa công việc cô thường hay an ủi anh ấy, nhưng từ giờ cô chỉ còn biết đứng nhìn và không làm gì cả. Viên Nghi đã nhờ tôi chăm sóc cho chồng con cô ấy, như cô ấy đã từng làm vói họ, nhờ tôi yêu thương họ, như cô ấy yêu họ vậy. Đối với tôi điều đó quả thật rất khó khăn, tôi không chắc sẽ làm được điều đó, nếu như anh ấy là Thần Tượng của tôi, thì mọi chuyện nói sẽ đơn giản hơn rất nhiều, nhưng rất tiếc anh ta không phải thần tượng của tôi. Đang mơ màng, tôi nhìn thấy Thần tương của tôi đang đúng bên phía đối diện tôi, anh ấy tiến lại gần phía tôi, tim tôi nư nổ tung vừa hồi hộp vừ lo sợ, không biết phải làm gì nữa. mặc dù Viên Nghi đã dặn dò tôi không được nói bậy, nhưng tôi thật sự rất lo lắng mình sẽ lỡ lời. Anh ấy tiến lại tôi gần hơn, lần đầu tiên, tôi không cần phải mắt công cực khổ để gặp anh ấy, Thần Tượng tôi là Chung Hán Vũ có thể nói anh trong lòng tôi là một người rất giỏi, rất nhiều tài năng, rất đẹp trai, nói chung anh trong lòng tôi là một con người hoàn hảo. Nếu như ngày trước, được gặp anh ngoài đời thế này tôi sẽ rất vui,nhưng bây giờ thì mọi chuyện đã khác, tất cả đã thay đổi, nó không còn như lúc trước nữa. Tôi bất giác nghĩ có một số việc, một số truyện trên đời không phải lúc nào cũng như ý muốn của mình, thay vì chốn tránh nó, tại sao mình lại không mạnh dạn đối diện với nó, như vậy lòng mình sẽ cảm thấy thanh thản hơn. Thật sự thì lúc này tôi cũng không thể tin nổi người đứng trước mặt mình lại là người, mình trông ngóng ngày đêm để được gặp mặt, vẫn khuôn mặt ấy, vẫn ánh mắt ấy, vẫn nụ cười ấy, nụ cười đã cướp đi hàng trăm trái tim người con gái, trong đó có tôi, nụ cười mà tôi từ trước đến giờ chỉ có thể nhìn qua phim ảnh, bên ngoài nó đẹp hơn nhiều, sức hút cũng mạnh hơn. Lo mãi suy nghĩ mà anh ấy đã đứng trước mặt tôi hồi nào không hay, anh ấy hỏi tôi đã khỏe hẳn chưa, còn đau không? Anh ấy đang quan tâm tới tôi, mặc dù tôi biết đó chỉ là xã giao, nhưng trong lòng tôi cũng thấy vui lắm. Tôi nói như lí nhí trong miệng để đáp lại câu hỏi của anh, rằng tôi đã khỏe nhiều rồi. Anh lại cười và nói với tôi rằng vậy là tốt rồi Chí Phàm lo cho tôi lắm đấy. Đang nói thì từ đằng sau, Chí Phàm và một vài người bạn của anh ấy bước đến, hỏi chúng tôi đang nói chuyện gì, tôi chưa kịp phản ứng gì, thì anh đã nói là anh đang tán tỉnh tôi. Tôi giật mình, rồi thấy bọn họ cùng phá lên cười, tôi biết đó chỉ là lời nói đùa của anh, nhưng anh đâu biết dù là lời nói đùa, cũng khiến tôi rất vui. Ngay lúc ấy thì có rất nhiều người cùng bước ra vườn, những màn pháo bông được bắn lên, phá tan sự yên tĩnh của bầu trời. Sau đó tôi có hỏi Chí Phàm rằng là bữa ăn gia đình cần gì phải làm lớn thế, có cả bắn pháo bông nữa, thì anh ấy trả lời với tôi rằng là vì mừng tôi may mắn thoát nạn trở về, nên bắn pháo hoa để tảy trần cho tôi, nhưng anh ta đâu biết, Viên Nghi thật sự đã chết, cô ta giờ chỉ là một Linh hồn vức vững, còn tôi chỉ là người thay thế cô ấy thôi.
(*) súp Vi Cá Phật Nhảy Tường : là một món ăn của người Trung Hoa, là món ăn của Vua Chúa ngày xưa, bây giờ là món ăn dành cho những người giàu có khi đãi tiệc lớn.
Đêm đó khỏi nói, tất nhiên là tôi ngủ không ngon rồi, vì một phần vì nhà lạ, phòng lạ, giường cũng lạ, vả lại phải ngủ chung với một người đàn ông tôi sao có thể yên tâm mà ngủ một giấc ngon được chứ. Mới đầu tôi tính là sẽ sang phòng thằng bé Timmy ngủ với nó, nhưng rốt cuộc, vì Viên Nghi cô ấy bảo tôi phải ngủ cùng chí Phàm, tất nhiên lúc đầu tôi chẳng chịu đâu, nhưng mà vì sợ bị phát hiện nên tôi đành phải ngủ chung với anh ta. nói thật thì trông anh ta lúc ngủ cũng đẹp trai lắm,, bây giờ tôi mới để ý kỹ anh ta, dù đã bước qua hàng 4, và đã có một đứa con, nhưng nhìn anh ta trẻ khoảng chừng hai mươi ngoài thôi, không hổ danh là người có lượng fans nữ khủng của Đài Loan, nghe nói anh ta cũng rất tài giỏi, cũng chẳng kém thần tượng của tôi là bao. Bỗng nhiên tôi cảm thấy tôi thật kỳ lạ, tư nhiê là đem anh ta so sánh với Thần Tượng của mình nhỉ, tôi điên mất rồi.
Sáng hôm sau, vì ngủ không ngon, không đủ giấc, vì thế mà tôi dậy hơi trễ, thức đậy thì bọn họ đã đi đâu mất, hỏi người giúp việc thì mới biết Timmy thì đã đến trường học, còn Chí Phàm, anh ta có việc phải đi rồi, thông qua người giúp việc tôi biết được anh ta bay đến Bắc Kinh, phải mấy ngày mới về, về tới sẽ đưa tôi đi du lịch, nói tôi chuẩn bị đồ đạc sẵng. Ở nhà chẳng có việc gì làm tôi chỉ biết ăn, sau đó lên mạng xem, tôi tính vào Facebook thử nhưng bực nổi là bên đây xài Facebook là có giới hạn, vì Trung Quốc cấm không cho xài Facebook, nên Đài Loan cũng có một phần nào ảnh hưởng. cái duy nhất lên được là Weibo, cũng hên là tôi còn nhớ mật mã lên Weibo của tôi. Chán lên Weibo, tôi chuyển qua xem phim, xem riết rồi cũng chán, tôi ra ngoài đi dạo hít thở trong lành. Lúc ấy Viên Nghi cũng xuất hiện và đi cùng tôi, thật ra, cô ấy thoắt ẩn, thoắt hiện không biết trước được, và đó cũng đã trở thành thói quen của tôi. Tôi hỏi cô ấy rằng làm sao cô ấy có thể sống một cuộc sống buồn tẻ thế này, khi mà chồng con cô luôn luôn vắng nhà, không cảm thấy chán sao? Nhưng cô ấy trả lời với tôi rằng đó là vì Tình Yêu, vì tình Yêu mà cô đã chấp nhận hi sinh bỏ cả sự nghiệp, và tương lai của mình để hi sinh nguyện chỉ làm cái bóng nhỏ bên hai người đàn ông quan trọng của cuộc đời cô. Cô biết dù nó phải trả ra một cái giá rất đắt. Tôi thấy thật tội nghiệp cho cô, có được một người chồng giàu có, đẹp trai và nổi tiếng thì thế nào, cái giá cô phải trả là sự cô đơn, thậm chí có khi là những lởi nói chua ngoa, độc mồm độc miệng của người đời.Nếu là tôi, chắc tôi chẳng thể nào làm được điều đó, đôi khi tôi cảm phục cô lắm, cô quả là một người đàn bà mạnh mẽ hơn tôi tưởng tượng. Chúng tôi cứ thế vừa đi vừa nói chuyện, mọi người xung quay nhìn tôi như một con điên, vì thấy tôi vừa đi vừa lẩm bẩm nói chuyện một mình, tôi không quan tâm họ nói gì.
Vừa về đến nhà thì bắt gặp chị giúp việc đi ra, tôi hỏi chị đi đâu thì chị ấy bảo đi đón Timmy, bảo tôi vào nhà ăn cơm trước. Nhưng tôi thật sự rất hiếu kỳ muốn biết trường học ở Đài Loan thế nào, mà nhất là ngôi trường mà một người nổi tiếng hàng đầu xứ Đài lại tin tưởng gửi cục cưng của mình vào học thì chắc chắn ngôi trường phải có gì đặc biệt lắm. Cái tính hiếu kỳ của tôi trỗi dậy, tôi bảo để tôi cùng đi rước Timmy. Chúng tôi vừa đi vừa nói chuyện, thì ra chị tên là A Trác, từ dưới quê lên, thật ra tôi cũng muốn tìm hiểu một chút về các mối quan hệ trong gia đình, vậy là tôi đã tìm đúng người, chị kể cho tôi nghe những chuyện về gia đình họ, cuộc sống thường ngày ra làm sao, bất giác chị ta hỏi tôi, có phải tôi đã quên hết chuyện trước kia? Tôi đành ỡm ờ cho qua chuyện chứ thật chất đâu phải vì tôi bị mất trí nhớ gì đâu. Lo mãi nói chuyện mà chúng tôi đã đến trường hồi nào không hay.Ngôi trường bên ngoài khá khang trang, mang hơi hướng hiện đại, trong sân trường có rất nhiều cây xanh, tạo không khí xung quay trường rất dễ chịu, và mát mẻ, mặc dù lúc này, ở Đài Bắc đang là mùa hè. Ngôi trường được sơn màu trắng, sân trường đặc biệt được quét dọn sạch sẽ, vì là chúng tôi đến hơi sớm, chưa đến lúc học sinh tan học nên ngồi trường vẫn rất tĩnh lặng, thỉnh thoảng cũng có vài phụ Huynh như chúng tôi đến đón con em họ sớm, cũng đứng chờ như chúng tôi, họ nhìn thấy tôi đều gật đầu chào, tôi cũng lịch sự chào lại. Qua đó tôi cũng đoán được Viên Nghi là một cô gái rất tốt với mọi người, dù là vợ của một ngôi sao nổi tiếng châu Á. Nhìn kĩ ngôi trường tôi cũng đoán được tuổi đời của ngôi trường khá cao, ít nhất cũng 30-40 năm tuổi trở lên, mặc dù nó đã được tu sửa. Sau này tôi mới biết ngôi trường này cũng chính là ngôi trường của Lâm Chí Phàm từng học. Tham quan sân trường, làm tôi nhớ lại rất nhiều kỉ niệm thời còn cắp sách đến trường. Ngày ấy tôi không phải là đứa siêng học, sau này khi cùng ba mẹ qua Đức sinh sống tôi lấy cớ dỡ tiếng Đức để mà lười học. Nhớ lại mà thấy mình thậ khờ, để giờ lớn lên mới cảm thấy hối tiếc thì đã quá muộn. Đang mong lung nghĩ ngợi thì từ đâu nghe thấy tiếng con nít la lớn rất quen thuộc, hình như gọi tôi, mà củng hình như không phải, thì ra là Timmy, nói gọi tôi là mami, nói có chút không quen lắm. Nụ cười của nó thật tươi, nếu như ai cũng nói là nó giống ba nó thì tôi lại thấy nó giống mẹ nhiều hơn, nhất là đôi mắt với hàng lông mi công dài của nó.
Sau khi đón TImmy, chúng tôi về nhà, chuẩn bị ăn cơm, bữa cơm chỉ có tôi và Timmy, cộng thêm chị giúp việc, dù thức ăn trên bàn có xa hoa cỡ nào, nóng và ngon cỡ nào, thì tôi vẫn có cái cảm giác là nó đã bị nguội lạnh và không còn ngon nữa. Đang ăn thì điện thoại reo, chị giúp việc nghe máy, chị ấy bảo tôi là cậu gọi, tức là Chí Phàm. Anh ta nói, với tôi đáng lẽ mốt mới về Đài Bắc, nhưng vì muốn về sớm hơn với gia đình nên xấp xếp là mai sẽ về nói với tôi, nói chị giúp việc không cần làm bữa ăn tối cho ngày mai, vì ngày mai anh ta dẫn tôi và Timmy đi ăn nhà hàng, sau đó ngày hôm sau chúng tôi sẽ lên đường sang Mỹ, và sẽ có 1 kỳ nghỉ 1 tháng tại đây, nhưng tôi nghe nói chỉ mình tôi và Chí Phàm, còn Timmy phải ở lại vì còn đang phải đi học. Tôi không muốn như thế, vì nếu có Timmy đi cùng còn đỡ ngại, đi với một mình anh ta, tôi cảm thấy ngại, nhưng biết sao được đâm lao thì phải Theo lao thôi.
Sáng hôm sau, khi tôi thức dậy thì Timmy đã đi học, còn tôi, ăn sáng xong thì đi dạo xung quanh nhà, buổi sáng, khi ánh mặt trời chiếu vào, càng làm cho căn nhà tuyệt mỹ hơn. Khoảng một giờ trưa thì anh ta về đến nhà. Đúng là ngôi sao có khác, suốt ngày bay tới bay lui, đa phần thời gian là bên ngoài, hiếm khi mới về nhà.
Bữa tối, chúng tôi ăn tại một nhà hàng khá sang trọng. Những món ăn ở đây khá là đắt tiền, nhưng mùi vị thì không đâu bằng quán ăn của ba mẹ tôi. Sau khi ăn xong chúng tôi lập tức về nhà, hình như chúng tôi đã bị một số, phóng viên chụp hình. Tôi chẳng quan tâm, chụp hay không chụp thì cũng không phải chuyện của tôi, vì bọn họ có chụp tôi đâu, bọn họ chụp Viên Nghi mà, tôi chỉ là người thay thế Linh hồn của cô ấy thôi.
