Trở về quá khứ

2014-06-13 16:59

Yến Lai Phi cái tên
rất kiêu mẹ cô nói rằng vì hi vọng con gái mình sẽ luôn luôn tiến về phía trước,
luôn luôn hướng đến tương lai và đừng nhìn về quá khứ, vì theo mẹ cô cho biết
quá khứ luôn là những chuỗi ngày đau khổ. Sinh ra và lớn lên trong vòng tay của
mẹ, lấy họ mẹ để đặt tên, từ nhỏ đã không biết cha mình là ai, thường bị bạn bè
nói là đứa con hoang nên cô tứt lắm nhưng mẹ bảo rằng kệ họ mặc ai muốn nói gì
thì nói.

_ Happy Birthday to
you, Happy Birthday to you .....

Hôm nay, sau một
ngày đi làm mệt mỏi, vừa bước vào nhà đèn đóm thì không bật tối om, vừa chưa kịp
định thần thì tiếng hát mừng sinh nhật vang lên. Trong Ánh đèn cày mẹ cùng, nhỏ
bạn thân Vương Nhụy, hai đứa chơi với nhau từ nhỏ, và bốn chàng trai Long,
Lương, Phong và Hoằng các anh đều là con trai của một ông chủ tập đoàn lớn,
nghe nói cha của các chàng còn là bạn thân của mẹ Phi.

_ Chúc mừng sinh nhật
Phi.                                                                                   

Mọi người cùng đồng
thanh. Thì ra hôm nay là sinh nhật tròn 20 của mình, vậy mà mình mém chút đã
quên.

_ Cảm ơn mọi người

_ Phi mau cầu nguyện
còn phải thổi nến nữa. Con Nhụy nhanh nhảu

Thật ra lời cầu nguyện
của cô năm nào cũng thế, là sớm biết được cha ruột mình là ai, nhưng cô biết rằng
mãi mãi sẽ chẳng có ngày đó. Cô đã nhiều lần hỏi mẹ, cha cô là ai nhưng mẹ của
cô thì lúc nào cũng vậy, cũng lắc đầu nói không biết. Sau khi cầu nguyện và thổi
nến xong thì là tiết mục cắt bánh do Phong và Hoằng đảm trách, Phong và Hoằng
hai người luôn luôn rất ga lăng trước cô, từ nhỏ đến lớn mỗi khi có ai ăn hiếp
cô thì hai anh lại ra tay hiệp sĩ, cô coi hai anh như hai người bạn thân, trong
khi hai anh lại đem lòng mến cô, nhưng người cô mến thật sự chỉ một người là
Long, Long là con trai của một ông chủ tập đoàn lớn cũng là một trong những người
bạn thân của mẹ cô, cha Long năm trước đã chết vì bị suy tim, ông để lại hết
quyền hành và gia tài cho anh, sau khi ngồi lên cái chức tổng sự trưởng anh
không có nhiều thời gian như trước kia, nhưng mà trong anh oai hơn hẳn và làm
cô thương anh nhiều hơn.

_ Kìa sao không ăn
bánh đi, ngồi thừ ra đó làm gì, bánh Lương đặt mua không ngon à. Lương dò xét

Lương là người đẹp
trai thứ nhì trong nhóm theo cô thì thế vì người đẹp trai nhất nhóm đã là Long,
Lương tuy bề ngoài không lạnh như Long nhưng anh lại tạo cho người ta cảm giác
rất dễ gần và ấm áp, mỗi khi cô có chuyện buồn anh là nơi trút bầu tâm sự, ở
anh luôn toát lên vẻ ấm áp của mặt trời, nhất là khi anh cười, nụ cười tỏa nắng
luôn làm cho người ta có cảm giác gần gũi, vì thế rất nhiều cô gái trồng cây si
anh, trong đó có cả con bạn thân của cô Vương Nhụy.

Sau khi ăn bánh trò
chuyên vui chơi, Phong và Hoằng xin phép về trước, Lương thì đưa Vương Nhụy về,
còn Long anh cũng phải về công ty làm việc, vì dạo này công ty Long đang tổ chức
một kế hoạch, nên anh phải làm thâu đêm suốt sáng, dù cô đã nhắc nhở anh, nhưng
anh thì cứ cười trừ cho qua chuyện.

Sau khi phụ mẹ dọn dẹp
mẹ bảo cô, hôm nay ngủ với mẹ, cô hơi ngạc nhiên, nhưng kệ, ngủ với mẹ là sướng
rồi, có mấy hôm cô đòi sang ngủ với mẹ, mẹ còn không cho, hôm nay được mẹ rủ ngủ
cùng sướng gì bằng nhỉ. Nằm trên giường, mẹ vuốt suối tóc dài mượt của cô và
nói:

_Con giờ đã bước
sang cái tuổi trưởng thành, đã thành người lớn rồi phải chững chạc, làm gì cũng
phải suy nghĩ trước sau cả.

_Mẹ làm như con từ
trước giờ trẻ con lắm vậy

_Mẹ thấy con rất
thân với Long, Lương, Phong, Hoằng, mẹ khuyên con đừng nên đi quá ranh giới bạn
bè, vì họ là thuộc thế giới giàu sang, còn mẹ con mình chỉ là những công dân
bình thường, đủ ăn đủ mặc.

_"Tại sao dân thường
không thể yêu hay chí ít là kết bạn với người giàu sang chứ". Cô tiếp lời. "Không
phải mẹ cũng là bạn thân của cha bọn họ đó sao"?

_"Mẹ nói là không thể
là không thể". Bà nặng giọng. Chưa bao giờ cô thấy bà lại lớn tiếng với cô đến
thế, bình thường cô nói gì bà cũng ít khi nói lại, mà nếu có thì cũng rất nhẹ,
nhàng, vì có thể bà chỉ có mình cô là con, vậy mà bây giờ. Bà ôm cô vào lòng và
nói:

_Vì mẹ không muốn
con gái mẹ đi lại con đường cũ mẹ đã đi. Con giờ đã đủ lớn, đã đủ trưởng thành
để mẹ kể cho con một câu truyện, hay nói đúng hơn là một bí mật mà mẹ đã chôn
kín trong lòng bao nhiêu năm nay. Ngày đó mẹ và cha của bọn họ là bạn rất thân,
phải nói có thể vì mẹ là người con gái duy nhất trong nhóm nên mẹ rất được họ
cưng chiều, trong lòng của mẹ biết rằng họ điều yêu thầm mẹ, nhưng trong lòng mẹ
thì chỉ có Bác Thành. Có thể mẹ và họ sẽ chơi với nhau rất thân, và cũng chẳng
có điều gì xảy ra, nếu như mà không có cái đêm định mệnh ấy, đêm ấy chính mẹ cũng
thật sự không biết đã xảy ra truyện gì. Đêm đó bọn mẹ cũng như bao lần, cùng
nhau đi xem phim, đi ăn,, như thường lệ thì sao khi chơi về họ sẽ đưa mẹ về nhà
sau đó thì ai sẽ về nhà nấy, nhưng hôm ấy không biết có phải trời xui đất khiến
hay không đêm đó trời mưa rất to, vả lại ông bà ngoại con lại không có ở nhà vì
ông bà đã đi chơi xa thăm bà con ở quê nên chỉ có mình mẹ ở nhà trong nhà, mẹ
thì ngày xưa rất sợ trời mưa, nhất là khi lại có sấm sét nên đã bảo họ đừng về ở
lại với mẹ đến khi nào mẹ ngủ rồi hãy về. Họ cùng mẹ vào nhà mẹ lấy rượu của
ông ngoại ra đãi họ, bảo họ ngồi chơi, mẹ chuẩn bị đi ngủ, sau này mẹ đã rất hối
hận vì đã cho họ vào nhà, và mời họ uống rượu, lúc đầu thì chú Hồ cha của Lương
không uống nhưng vì bị ba người còn lại nài ép nên cũng uống cho có lệ, lúc này
mẹ đã bảo họ là mẹ đi ngủ đây, nhưng bị họ cản lại và bảo cùng ngồi uống một
lác rồi hãy đi ngủ, vì bị họ nài nên mẹ đành uống vài ly, đúng là rượu đã làm
con người mất đi lý trí, mẹ như nữ tỉnh nữa mê, và sau đó thì đã không biết gì,
khi tỉnh dậy thì đã.....

Mẹ tôi nghẹn ngào,
cô cũng đã hiểu ra được truyện gì, nhưng vẫn giục mẹ kể tiếp,

Khi tỉnh lại quần áo
vứt vương vãi khắp nhà, mẹ cũng không biết đêm qua đã xảy ra truyện gì, nhìn lại
trên người mình không một mảnh vải che thân, mẹ biết mẹ đã không còn cái quý nhất
của con gái nữa, mẹ vừa khóc, vừa đánh thức họ và đuổi họ ra khỏi nhà mình mặc
cho họ có nói bao nhiêu tiếng xin lỗi. Qua ngày hôm ấy họ vẫn luôn gọi điện thoại
cho mẹ để xin lỗi , để giải thích, nhưng mẹ không nghe, cũng không chấp nhận bất
cứ một lời xin lỗi nào từ mẹ, cho đến hai tháng sau, mẹ biết mình đã mang thai
con.

Cô cảm thấy mình
như nghẹt thở, trời đất xung quanh như tối sầm lại, vậy là có thể một trong những
người kia chính là em ruột của mình sao?

Đây quả thật là cơn ác mộng, một cơn ác mộng kinh sợ nhất mà cô từng gặp, không đây không phải là ác mộng mà nó là một sự thật, một sự thật mà tôi có thể chẳng bao giờ dám tin. Cô nhắm mắt lại, tưởng tượng rồi giả thuyết, rồi suy nghĩ, suy nghĩ xem là một trong bốn người họ ai có thể là em trai cùng cha khác mẹ với cô.Nhưng trong lòng cô diễn nhiên là không mong muốn là Long sẽ trở thành em trai cùng cha khác mẹ của mình, vì cô thật lòng rất yêu Long. Cô nằm ôm mẹ, và ước gì cô có thể quay ngược trở lại thời gian, quay trở lại thời gian